RSS

Vết thương

11 Sep

Ai trong đời chẳng có lần bị thương. Có vết thương chảy máu đầm đìa nhưng chóng lành, may năm bảy mũi rồi cuối cùng không thấy sẹo. Có những vết thương chữa năm này qua năm khác, tưởng đã lành mà vẫn âm thầm rỉ máu, lặng lẽ nhói lên những cơn đau khi trái gió trở trời.

Có cách nào khoác cho trái tim mình, tâm hồn mình tấm áo giáp, để tránh thương tích trước những trận chiến không hẹn trước của cuộc đời? Không có cách nào cả. Tạo hóa sinh ra con người là vậy: nếu mình không bị thương, thì cũng sẽ không biết gượng nhẹ trước những đớn đau của người khác.

 

Picture 224

Giả sử tất cả mọi người xung quanh em đều đáng yêu, giả sử như không có kẻ thù, không có ai núp sau cửa để nã súng khi em đẩy cửa vào nhà, giả sử như tất cả những vết thương đều là do chúng ta vô ý tự gây nên…

Ngay cả khi giả sử như thế, thì những vết thương vẫn đau.

Khi anh vô tình giẫm lên chân em, gót giày đàn ông làm đầu ngón chân em tê dại. Khi anh làm một “phép thử” cho tình yêu chân thành của chúng ta, anh không hề biết anh đã vô tình làm tổn thương trái tim nhỏ bé của vợ mình. Đàn ông bản chất là vô tâm, nên em lặng lẽ giấu những vết thương ấy vào lòng, rồi sau đó lại nhận ra: vì giấu đi, nên lần sau mình lại phải nhận vết thương ấy một lần nữa, cũng hệt như vậy!

Nhưng, giả sử như thế không bền vững chút nào. Anh, tất nhiên, không phải là tác giả duy nhất của những vết thương. Em còn phải chịu đựng hằng ngày nhiều thứ lắm: những mũi tên vô hình của vài đồng nghiệp đố kỵ; trò trêu chọc vô duyên ở văn phòng; gã đàn ông trên phố ngang ngược quẹo ngay trước xe em còn quay lại chửi: “Đi đứng kiểu gì vậy, mẹ già?”; bà bán cá ngoài chợ liếc xéo mớ tiền nhỏ trong tay em: “Không có tiền thì đừng ăn, cá này mắc lắm!”… Cuộc sống nhìn từ phía này thì mượt mà rực rỡ, nhưng nhìn từ phía kia lại tua tủa chông gai. Không ai biết được khi nào và ở đâu mình sẽ dính một đòn chí mạng, cũng không ai có thể điều chỉnh được mức độ đau đớn của mình.

Chỉ có một điều em chắc chắn: những vết thương gây ra bởi người kề cận bên mình, người em yêu thương, là những vết thương em phải cố gắng tự chữa, cố gắng quên, cố gắng băng bó, che giấu những cái nhìn tọc mạch của bàn dân thiên hạ. Đó cũng là những vết thương khó lành, hoặc chẳng bao giờ lành nổi. Có khi, nó đóng vảy lại, khô sần, cộm lên, chỉ cần va chạm nhẹ là lại tróc vảy, chảy máu…

Chẳng cần học y khoa, những người phụ nữ đều luôn biết tự tìm ra một cách nào đó để cầm máu, sát trùng và băng bó vết thương của mình. Có người tìm bạn bè để tâm sự, phân tích ngược xuôi, giải phẫu vết thương, rồi may vá lại lòng mình. Có người tìm một thứ thuốc (như Hillary Clinton chẳng hạn) uống vào để giảm bớt đau đớn. Có người tìm cách tập luyện, nâng cao “thể lực” (làm việc, học hành, dành dụm…) để có thể chịu đựng những cuộc chiến khác, chắc chắn sẽ tiếp tục xảy ra.

Những cách chữa thương muôn hình nghìn vẻ như đồng hành với việc tâm hồn người phụ nữ sản sinh ra những kháng thể để tự bảo vệ mình. Tạo hóa phú cho con người khả năng quên, đó cũng là một phương thuốc trị thương hữu hiệu.

Trái tim ai cũng dễ thương tổn, vì chỉ là máu là thịt bình thường. Vậy nên, đừng thách thức, cũng đừng tàn nhẫn với nhau.

Trong rất nhiều những lý do khiến người ta nương nhẹ vết thương của người khác, có lý do là chẳng ai muốn người ta mạnh tay với những vết thương của mình. Sự tha thứ hay lòng nhân ái còn cho chính bản thân mình, chứ không hẳn hoàn toàn vì người khác. Hiểu được điều đó, người ta sẽ còn nâng niu nhau, bảo bọc nhau, vì đó cũng là tự bảo bọc lấy mình.

– Hoàng Mai –

***
(1) Thơ Xuân Hoàng.
(2) Truyện ngắn Trang Thế Hy.

“Phận người thì nhỏ nhoi và hạnh phúc đơn giản lắm. Chỉ cần một chút lòng bao dung và yêu thương là đủ.” (Hoàng My)

 
Leave a comment

Posted by on September 11, 2009 in Collect, Thought

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: