RSS

Tháng Mười vẫn thế!

04 Oct

Chỉ sợ khi rời đi khỏi một miền đất nào đó, trời mưa liên miên, như khóc cho nỗi niềm của người ra đi, như thương cho lòng người ở lại. Tựa hồ một sự vấn vương, bao giờ cũng vậy, có dòng sông nào không nhớ thương bờ bến cũ. Cũng đã chìm trôi theo năm tháng mà giấc mộng vẫn còn dài lê thê.

Tháng Mười.

Ai đó nói “Hello, October!”. Nhẹ như không, như nụ cười ai đó vừa thắp trên môi với một tình yên vô cùng nồng nàn và trong trẻo. Bất chợt mình cũng muốn say hello với tháng Mười. Để ngày tháng tròn vẹn hơn, để trái tim còn nhận ra những vệt mùa còn thiên di mê mãi, để hy vọng còn có cơ hội thắp sáng những đêm trăng Mười sáu.

Mà sao vẫn muốn đi giữa những con phố khuya. Chỉ sợ ánh đèn vàng  bất chợt phai màu. Chỉ sợ những hàng cây phai nắng. Chỉ sợ đêm khuya những giọt sương không còn tình tự. Tựa như vừa pha màu cho bức ảnh vừa chụp, hai màu trắng đen khiến lòng người thêm cũ kỹ.

Tháng Mười.

Có còn những cuộc tình gió cuốn? Có còn Thu se sắt heo may? Còn đợi chờ những ngày Đông úa màu nhung nhớ? Còn chờ đợi cuộc tình sau kế khai sinh trên đỉnh ngọn ngày trầm.

Chỉ muốn lang thang hết con phố này đến con phố khác. Phố tĩnh lặng. Phố bình yên theo nghĩa vốn dĩ của nó. Phố của những phận người. Phố phù phiếm và hoang hoải những giấc mơ tròn trĩnh trăng rằm.

Tháng Mười. Phố hân hoan nỗi niềm của phố. Mùa vui vầy hẹn ước với mùa đi. Còn chúng mình, tháng Mười nào đó có bất chợt yêu thương nhau?

PS: Một mùa mưa nào đó, thật dài…

– Lãng Yên –

Em chẳng biết nói gì với tháng mười dịu dàng
Đi ra phố gió cười hiền lành quá
Những chiếc lá ngã sau vai áo
Mùa thu nằm nghiêng…

Em đã đi qua con đường rất bình yên
Ngang những thân cây vỏ nâu xì cũ kỹ
Những lúc ấy chẳng bao giờ em thôi nghĩ
Giờ này anh ở đâu?

Nơi đám rêu xanh trên mỗi dấu giày
Nơi mùa thu đơm nỗi buồn vào tóc
Con sầu kim không còn đứng khóc
Dù đợi mãi anh chưa trở về!

Chỉ thích giấu mình trong một góc cafe’
Nhìn xuống đường thấy người ta bên nhau thong thả
Nhìn những vòng xe đuổi theo nhau hối hả
Ngoài kia đêm vẫn rơi…

Dù sao mọi chuyện cũng xa rồi
Những dấu giày ngày càng xanh hơn
Mái tóc cũng đen hơn
Còn Tháng Mười vẫn thế, thật dịu dàng, dịu dàng…

Anh có về cột lại gió heo may?

– Lan Tử Viên –

 
Leave a comment

Posted by on October 4, 2012 in Feeling

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: